tình yêu sân cỏ

2022-8-9
tình yêu sân cỏ:Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bón
laurieseely.com

tình yêu sân cỏ Introduction

tình yêu sân cỏ Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bóng đá quá lớn của những cầu thủ không được triệu tập lên đội tuyển quốc gia chính thức. Không những vẫn có thể thi đấu với màu cờ sắc áo của quốc gia, đội ngũ này cũng nhằm cung cấp cầu thủ cho đội chính nếu dính chấn thương hay cấm thi đấu.

tình yêu sân cỏ
Dấu giày trên sân cỏ: Khi tình yêu đủ lớn

Đội tuyển quốc gia nghiệp dư Anh cách đây hơn 1 thế kỷ đã làm được những điều mà những hậu bối hiện nay không thể.

Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bóng đá quá lớn của những cầu thủ không được triệu tập lên đội tuyển quốc gia chính thức. Không những vẫn có thể thi đấu với màu cờ sắc áo của quốc gia, đội ngũ này cũng nhằm cung cấp cầu thủ cho đội chính nếu dính chấn thương hay cấm thi đấu.

1. Là quốc gia đầu tiên trên thế giới bán vé trong những trận thi đấu bóng đá, bởi thế, nước Anh được xem là quê hương của bóng đá hiện đại – dẫn đến một “dị bản” khác xem nước Anh là quê hương bóng đá.

Cùng với đó, với đội tuyển quốc gia có lịch sử gần 150 năm, giải Ngoại hạng Anh “phủ sóng” toàn cầu, các CLB nước Anh liên tục đánh chiếm các danh hiệu ở châu lục, người hâm mộ các CLB nước Anh luôn chiếm số lượng áp đảo trên toàn thế giới,... dẫn đến việc “Tam sư” luôn là đội bóng được yêu mến bậc nhất và được người hâm mộ đặt nhiều kỳ vọng.

Thế nhưng, sau chức vô địch World Cup năm 1966, “Tam sư” bao giờ cũng thế, vào giải với nhiều kỳ vọng và rời giải với 2 bàn tay trắng.

Người Anh có lý do để đổ lỗi cho sự kém may mắn, những tai họa đến từ trọng tài, đối thủ, lời nguyền trong loạt đá luân lưu; sự trì trệ, bảo thủ và thích ứng chậm với xu thế thời đại của đội tuyển ở thập niên 80, sự non kém về tâm lý ở thập niên 90...

Đó là khi họ bị loại ở vòng tứ kết World Cup 1986 bởi Argentina bằng hai bàn thắng nổi tiếng của Diego Maradona – một pha solo đẹp nhất lịch sử World Cup và “Bàn tay của Chúa”. Là khi họ phải dừng bước tức tưởi ở vòng 1/16 World Cup 1998 trước Argentina trong loạt sút luân lưu - ở trận đấu mà David Beckham bị Diego Simeone biến thành đứa trẻ ngờ nghệch với chiếc thẻ đỏ.

World Cup 2006, Anh tiếp tục dừng bước ở tứ kết cũng sau loạt đá luân lưu trước Bồ Đào Nha, trong trận đấu mà tiền đạo ngôi sao Wayne Rooney phải nhận thẻ đỏ trong cái nháy mắt đầy châm chọc của người đá cặp ăn ý nhất ở CLB Manchester United, Ronaldo.

Trong 1 thập kỷ qua, đội tuyển Anh luôn sở hữu đội hình với nhiều ngôi sao hàng đầu thế giới, những nhà vô địch trên đấu trường châu lục ở cấp độ CLB, song họ lại không chứng tỏ được điều đó khi khoác lên mình đồng phục của đội tuyển quốc gia. Đội tuyển Anh không vượt qua được vòng loại Euro 2008. Nhận thất bại 1-4 trước Đức ở World Cup 2010 ở vòng đấu loại trực tiếp - thất bại nặng nề nhất của đội bóng trong một kỳ World Cup. Euro 2012, Anh vượt qua vòng bảng nhưng để thua trong loạt sút luân lưu trước Ý. Tại World Cup 2014, lần đầu tiên Anh thất bại 2 trận liên tiếp kể từ World Cup 1950 và lần đầu tiên Anh bị loại ở vòng bảng kể từ World Cup 1958. Tại Euro 2016, Anh lọt vào vòng 1/16 đội nhưng thất bại chung cuộc trước một Iceland nhỏ bé nhưng lỳ lợm. Ở World Cup 2018 tại Nga, Anh lọt vào tới bán kết sau 28 năm, song họ để thua Croatia trong hiệp phụ và thua tiếp Bỉ 0-2 ở trận tranh hạng 3.

Một điều dễ nhận ra trong thất bại của đội tuyển Anh, thế nhưng tựu chung lại, họ luôn biết cách để... thua, dù có trong tay “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” để chiến thắng. Các tuyển thủ thì tựa như món đồ bị truyền thông nước này tung – hứng, chiến thắng thì đưa lên mây xanh, thất bại thì vùi xuống địa ngục. Chưa kể, họ còn là những sản phẩm hoàn hảo của nghệ thuật maketting – những “sư tử” oai hùng được “tô móng, vẽ vuốt” nhưng thực tế là những “chú mèo” vô hại trong những trận chiến cân não trên sân cỏ. Vấn đề... muôn thủa khác của “Tam sư” đó là có quá nhiều ngôi sao, đồng nghĩa với nhiều vị trí “dẫm chân nhau” trong đội hình, chưa kể họ còn là kình địch của nhau đúng nghĩa ở cấp CLB, mà thất bại của Gerrard và Lampard khi phải đá cặp với nhau là một điển hình.

Với những xung đột và “áp lực ngàn cân” từ truyền thông, quả thật rất khó để trông chờ vào những thành công của “Tam sư”.

2. Không biết nếu được giải phóng khỏi tấm áo bào bằng nhung mà truyền thông khoác lên và thoát ra khỏi những xung đột, đội tuyển Anh có thực sự tìm thấy bản ngã của “Tam sư” hay không?

Tuy nhiên, cách đây tròn 114 năm (ngày 1-11-1906), một đội tuyển Anh chân chất và vô tư đã làm được những điều không tưởng.

Đó là ngày đội tuyển quốc gia... nghiệp dư của đảo quốc Sương mù chơi trận đầu tiên, gặp tuyển chính thức Pháp trên sân Công viên các Hoàng tử.

Trong trận đấu này, tuyển nghiệp dư Anh đã “hủy diệt” đối thủ tới 15 bàn không gỡ. Đội trưởng Stanley Harris ghi 7 bàn còn Vivian Woodward ghi 4 bàn cùng 4 bàn của các đồng đội khác.

Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bóng đá quá lớn của những cầu thủ không được triệu tập lên đội tuyển quốc gia chính thức. Không những vẫn có thể thi đấu với màu cờ sắc áo của quốc gia, đội ngũ này cũng nhằm cung cấp cầu thủ cho đội chính nếu dính chấn thương hay cấm thi đấu.

Không chỉ thắng Pháp ở trận đấu nói trên, sau đó tuyển quốc gia nghiệp dư Anh còn liên tiếp thắng đậm Hà Lan (12-2), Thụy Điển (12-1) và Bỉ (11-2). Đỉnh cao của đội tuyển này là năm 1908, họ đã vô địch Thế vận hội Olympic mùa Hè tổ chức tại quê nhà.

Đến năm 1974, đội tuyển quốc gia nghiệp dư Anh không còn tồn tại. Bởi lẽ Liên đoàn Bóng đá Anh đã xóa sự phân biệt giữa đội nghiệp dư và chuyên nghiệp.

Các tuyển thủ quốc gia Anh hiện nay, không biết mấy ai từng biết đến câu chuyện này? Còn hơn cả danh hiệu và những chiến thắng, các bậc tiền bối của họ hơn 1 thế kỷ trước chẳng phải đã gửi gắm lại bài học rằng, cần một yêu đủ lớn, ý chí đủ mạnh để đi cùng nhau.

Nguyên Phong



tình yêu sân cỏ Dấu giày trên sân cỏ: Khi tình yêu đủ lớn

tình yêu sân cỏ Dấu giày trên sân cỏ: Khi tình yêu đủ lớn

Đội tuyển quốc gia nghiệp dư Anh cách đây hơn 1 thế kỷ đã làm được những điều mà những hậu bối hiện nay không thể.

Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bóng đá quá lớn của những cầu thủ không được triệu tập lên đội tuyển quốc gia chính thức. Không những vẫn có thể thi đấu với màu cờ sắc áo của quốc gia, đội ngũ này cũng nhằm cung cấp cầu thủ cho đội chính nếu dính chấn thương hay cấm thi đấu.

1. Là quốc gia đầu tiên trên thế giới bán vé trong những trận thi đấu bóng đá, bởi thế, nước Anh được xem là quê hương của bóng đá hiện đại – dẫn đến một “dị bản” khác xem nước Anh là quê hương bóng đá.

Cùng với đó, với đội tuyển quốc gia có lịch sử gần 150 năm, giải Ngoại hạng Anh “phủ sóng” toàn cầu, các CLB nước Anh liên tục đánh chiếm các danh hiệu ở châu lục, người hâm mộ các CLB nước Anh luôn chiếm số lượng áp đảo trên toàn thế giới,... dẫn đến việc “Tam sư” luôn là đội bóng được yêu mến bậc nhất và được người hâm mộ đặt nhiều kỳ vọng.

Thế nhưng, sau chức vô địch World Cup năm 1966, “Tam sư” bao giờ cũng thế, vào giải với nhiều kỳ vọng và rời giải với 2 bàn tay trắng.

Người Anh có lý do để đổ lỗi cho sự kém may mắn, những tai họa đến từ trọng tài, đối thủ, lời nguyền trong loạt đá luân lưu; sự trì trệ, bảo thủ và thích ứng chậm với xu thế thời đại của đội tuyển ở thập niên 80, sự non kém về tâm lý ở thập niên 90...

Đó là khi họ bị loại ở vòng tứ kết World Cup 1986 bởi Argentina bằng hai bàn thắng nổi tiếng của Diego Maradona – một pha solo đẹp nhất lịch sử World Cup và “Bàn tay của Chúa”. Là khi họ phải dừng bước tức tưởi ở vòng 1/16 World Cup 1998 trước Argentina trong loạt sút luân lưu - ở trận đấu mà David Beckham bị Diego Simeone biến thành đứa trẻ ngờ nghệch với chiếc thẻ đỏ.

World Cup 2006, Anh tiếp tục dừng bước ở tứ kết cũng sau loạt đá luân lưu trước Bồ Đào Nha, trong trận đấu mà tiền đạo ngôi sao Wayne Rooney phải nhận thẻ đỏ trong cái nháy mắt đầy châm chọc của người đá cặp ăn ý nhất ở CLB Manchester United, Ronaldo.

Trong 1 thập kỷ qua, đội tuyển Anh luôn sở hữu đội hình với nhiều ngôi sao hàng đầu thế giới, những nhà vô địch trên đấu trường châu lục ở cấp độ CLB, song họ lại không chứng tỏ được điều đó khi khoác lên mình đồng phục của đội tuyển quốc gia. Đội tuyển Anh không vượt qua được vòng loại Euro 2008. Nhận thất bại 1-4 trước Đức ở World Cup 2010 ở vòng đấu loại trực tiếp - thất bại nặng nề nhất của đội bóng trong một kỳ World Cup. Euro 2012, Anh vượt qua vòng bảng nhưng để thua trong loạt sút luân lưu trước Ý. Tại World Cup 2014, lần đầu tiên Anh thất bại 2 trận liên tiếp kể từ World Cup 1950 và lần đầu tiên Anh bị loại ở vòng bảng kể từ World Cup 1958. Tại Euro 2016, Anh lọt vào vòng 1/16 đội nhưng thất bại chung cuộc trước một Iceland nhỏ bé nhưng lỳ lợm. Ở World Cup 2018 tại Nga, Anh lọt vào tới bán kết sau 28 năm, song họ để thua Croatia trong hiệp phụ và thua tiếp Bỉ 0-2 ở trận tranh hạng 3.

Một điều dễ nhận ra trong thất bại của đội tuyển Anh, thế nhưng tựu chung lại, họ luôn biết cách để... thua, dù có trong tay “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” để chiến thắng. Các tuyển thủ thì tựa như món đồ bị truyền thông nước này tung – hứng, chiến thắng thì đưa lên mây xanh, thất bại thì vùi xuống địa ngục. Chưa kể, họ còn là những sản phẩm hoàn hảo của nghệ thuật maketting – những “sư tử” oai hùng được “tô móng, vẽ vuốt” nhưng thực tế là những “chú mèo” vô hại trong những trận chiến cân não trên sân cỏ. Vấn đề... muôn thủa khác của “Tam sư” đó là có quá nhiều ngôi sao, đồng nghĩa với nhiều vị trí “dẫm chân nhau” trong đội hình, chưa kể họ còn là kình địch của nhau đúng nghĩa ở cấp CLB, mà thất bại của Gerrard và Lampard khi phải đá cặp với nhau là một điển hình.

Với những xung đột và “áp lực ngàn cân” từ truyền thông, quả thật rất khó để trông chờ vào những thành công của “Tam sư”.

2. Không biết nếu được giải phóng khỏi tấm áo bào bằng nhung mà truyền thông khoác lên và thoát ra khỏi những xung đột, đội tuyển Anh có thực sự tìm thấy bản ngã của “Tam sư” hay không?

Tuy nhiên, cách đây tròn 114 năm (ngày 1-11-1906), một đội tuyển Anh chân chất và vô tư đã làm được những điều không tưởng.

Đó là ngày đội tuyển quốc gia... nghiệp dư của đảo quốc Sương mù chơi trận đầu tiên, gặp tuyển chính thức Pháp trên sân Công viên các Hoàng tử.

Trong trận đấu này, tuyển nghiệp dư Anh đã “hủy diệt” đối thủ tới 15 bàn không gỡ. Đội trưởng Stanley Harris ghi 7 bàn còn Vivian Woodward ghi 4 bàn cùng 4 bàn của các đồng đội khác.

Mục đích chính khiến tuyển quốc gia nghiệp dư Anh được thành lập là bởi tình yêu bóng đá quá lớn của những cầu thủ không được triệu tập lên đội tuyển quốc gia chính thức. Không những vẫn có thể thi đấu với màu cờ sắc áo của quốc gia, đội ngũ này cũng nhằm cung cấp cầu thủ cho đội chính nếu dính chấn thương hay cấm thi đấu.

Không chỉ thắng Pháp ở trận đấu nói trên, sau đó tuyển quốc gia nghiệp dư Anh còn liên tiếp thắng đậm Hà Lan (12-2), Thụy Điển (12-1) và Bỉ (11-2). Đỉnh cao của đội tuyển này là năm 1908, họ đã vô địch Thế vận hội Olympic mùa Hè tổ chức tại quê nhà.

Đến năm 1974, đội tuyển quốc gia nghiệp dư Anh không còn tồn tại. Bởi lẽ Liên đoàn Bóng đá Anh đã xóa sự phân biệt giữa đội nghiệp dư và chuyên nghiệp.

Các tuyển thủ quốc gia Anh hiện nay, không biết mấy ai từng biết đến câu chuyện này? Còn hơn cả danh hiệu và những chiến thắng, các bậc tiền bối của họ hơn 1 thế kỷ trước chẳng phải đã gửi gắm lại bài học rằng, cần một yêu đủ lớn, ý chí đủ mạnh để đi cùng nhau.

Nguyên Phong



tình yêu sân cỏ Tags

tình yêu sân cỏ ,,